Chào các bạn,
Mười năm trôi qua nhanh thật.
Blog này bắt đầu từ năm 2015, khi tôi còn là sinh viên năm cuối ở Sài Gòn, vừa quyết định cạo trọc vì đơn giản là… tôi thích. Lúc đó tôi viết khá đều (mà cũng khá ít), chia sẻ cách cạo tại nhà, chăm da đầu, và tâm sự về những ánh nhìn lạ lẫm từ mọi người.
Thật ra tôi "lặn" mất gần 10 năm là vì công việc quá bận rộn. Những năm qua tôi hầu như không có nhiều thời gian cá nhân, tối về chỉ muốn nghỉ ngơi chứ chẳng còn năng lượng để viết lách.
Nay có may mắn AI hỗ trợ để viết nhanh và chỉnh sửa cho mạch lạc hơn. Tôi ủng hộ AI hỗ trợ công việc (viết thật nhanh và tiện thật), nhưng vẫn không ủng hộ AI tham gia sáng tạo đâu nhé haha. Những suy nghĩ, cảm xúc và câu chuyện trong bài này hoàn toàn là của tôi. AI chỉ giúp tôi chỉnh sửa lỗi chính tả và dấu câu mà thôi.
Giờ đây, năm 2025, tôi ngồi viết lại để cập nhật hành trình. Cái đầu vẫn trọc, nhưng con người, suy nghĩ và hoàn cảnh xung quanh đã thay đổi khá nhiều. Nếu bạn đang đọc những dòng này, có thể bạn cũng đang phân vân về việc cạo trọc, hoặc đơn giản là tò mò về một người đã giữ thói quen này suốt 10 năm.
Hành trình 10 năm - Những chuyện đã qua
1. Ra riêng - Giải pháp cho mâu thuẫn gia đình
Sau nhiều năm sống chung, tôi nhận ra rõ ràng: tôi thật sự yêu thích việc cạo đầu trọc, tôi yêu cái cảm giác chạm vào da đầu không tóc, cũng như cái cảm giác da đầu nhẵn thín chạm vào chiếc áo thun khi mặc đồ. Còn gia đình thì không thích và tôi nhận ra tôi không thay đổi được quan điểm của họ.
Gia đình tôi vẫn rất yêu thương nhau, nhưng họ hay ngại khi người khác hỏi han, hoặc cảm thấy "mất mặt" vì con trai cạo trọc. Sau nhiều lần hứa hẹn đại loại như "chờ đến lúc ra trường đi", rồi lại thành "chờ đến khi ổn định công việc đi", tôi nhận ra nó sẽ không bao giờ có điểm đến mà tôi mong muốn.
Tôi không muốn tranh cãi mỗi ngày, cũng không muốn họ phải khó chịu. Vì vậy, tôi quyết định ra riêng. Giờ tôi thỉnh thoảng mới về thăm nhà, ăn cơm chung, trò chuyện bình thường. Khoảng cách này giúp mối quan hệ gia đình trở nên thoải mái và dễ chịu hơn rất nhiều. Có khi là còn yêu thương nhau nhiều hơn trước. Và vì giờ chẳng ai hỏi han gì tôi hay chuyện tôi cạo trọc nên mọi thứ rất bình thường (có lẽ họ quan tâm chuyện tôi giờ ở đâu, làm gì hơn).
Đây là một trong những quyết định đúng đắn nhất của tôi trong 10 năm qua.
2. Nuôi râu
Khoảng vài năm gần đây, tôi bắt đầu nuôi râu. Ban đầu chỉ thử, sau đó thấy hợp với khuôn mặt và cái đầu trọc nên giữ luôn.
Cơ địa tôi râu thưa, nên tôi đã dùng thuốc hỗ trợ mọc râu. Kết quả khá tốt, dù chưa được full râu quai nón như mơ ước, nhưng kiểu hiện tại tôi rất ưng. Tuy là thêm râu và để trọc vậy, nhưng mà nhiều người bảo trông tôi tổng quan là hiền hơn so với hồi để tóc.
3. Công việc & Sự nghiệp
Tôi đã chuyển việc và làm ở công ty hiện tại hơn 7 năm. Ở đây hầu như không ai cạo trọc (trừ vài anh bị hói tự nhiên). Trước khi nhận việc, tôi chủ động nói thẳng với sếp và đồng nghiệp rằng tôi sẽ cạo trọc. Ban đầu họ hơi bất ngờ một chút, nhưng sau đó chẳng ai quan tâm nữa. Công việc vẫn tiến triển bình thường.
Thật ra thì hồi năm 2019, khi chuẩn bị rời công ty cũ, tôi đã cạo trọc rồi và họ cũng chẳng nói gì. Có lẽ xã hội lúc đó đã thoáng hơn so với 2015.
Giờ đây, nếu đi phỏng vấn chỗ mới (nếu có, hoặc tôi ra làm riêng kinh doanh gì đó), tôi sẽ mạnh dạn để đầu trọc luôn, không cần để tóc che giấu con người mình nữa. Tôi tin rằng người phù hợp sẽ chấp nhận con người thật của tôi.
4. Gặp gỡ những người cùng chí hướng
Trong 10 năm, tôi gặp khá nhiều người cũng thích cạo trọc. Có người cạo vì hói, có người cạo vì phong cách, có người cạo vì thấy thoải mái. Nhưng có người tôi nghe họ nói chuyện cũng có thể hiểu họ rất thích nhưng vẫn chưa đủ can đảm để tiến tới. Dù họ cạo hay chưa cạo, tôi đều tôn trọng quyết định cá nhân của họ.
Vài người tìm được tôi từ blog này - nói thật tôi có chút bất ngờ. Tôi cũng nhận được nhiều tin nhắn từ bạn đọc blog cũ, chia sẻ rằng họ đã thử cạo và cảm thấy hạnh phúc với quyết định của mình, dù sau đó họ có người để lại tóc, có người để trọc hẳn luôn. Đối với họ, đó như một lần thỏa ước mơ.
Những câu chuyện đó luôn khiến tôi vui.
Câu hỏi thường gặp: Trọc vĩnh viễn được không?
Nhiều bạn hỏi tôi liệu có cách nào làm trọc vĩnh viễn không.
Câu trả lời là: CÓ.
Tuy nhiên tôi sẽ dành riêng một bài viết chi tiết sau để chia sẻ sâu hơn - nói ra thật sự nó rất là dài.
Sự thay đổi của đầu trọc ở Việt Nam sau 10 năm
Sau 10 năm, tôi nhận thấy mọi thứ đã thay đổi khá nhiều. Trên đường phố Sài Gòn và các thành phố lớn, tôi thấy rõ ràng có nhiều người cạo trọc hơn, trong đó có cả các bạn trẻ.
Trên TikTok, YouTube hay các nền tảng mạng xã hội khác, nhiều người nổi tiếng cũng cạo trọc. Người ta bắt đầu nhìn nhận đây là một phong cách cá nhân chứ không còn gắn với hình ảnh "giang hồ" như trước nữa. Nhiều bạn trẻ chọn cạo trọc vì thấy gọn gàng, nam tính, hoặc đơn giản chỉ muốn thử một cái gì đó mới.
Tôi cảm thấy rất vui khi chứng kiến sự thay đổi này. Dĩ nhiên vẫn còn những ánh nhìn lạ lẫm và định kiến, nhưng rõ ràng xã hội đã thoáng và chấp nhận hơn rất nhiều so với năm 2015.
Tôi vẫn hy vọng một ngày không xa sẽ có một cộng đồng những người cạo trọc tại Việt Nam thực sự sôi nổi, nơi mọi người có thể chia sẻ kinh nghiệm và thoải mái là chính mình.
Những bài học sau 10 năm cạo trọc
Qua 10 năm gắn bó với cái đầu trọc, tôi rút ra được vài điều quan trọng.
Ban đầu tôi rất để ý đến ánh mắt người khác. Nhưng dần dần tôi nhận ra, tôi muốn sống cuộc sống mình mong muốn và nó không cần quan tâm tới ánh nhìn của bất kì ai khác. Sau cùng họ đâu có thể sống cuộc đời của tôi đâu. Với lựa chọn của mình, tôi tin mọi người xung quanh cũng sẽ quen và tôn trọng nếu bạn sống tốt.
Sống thật với bản thân là điều ý nghĩa nhất. Cạo trọc chỉ là một việc nhỏ, nhưng nó nhắc nhở tôi phải sống theo cách mình thích, thay vì cố gắng đáp ứng kỳ vọng của người khác.
Và cuối cùng, không phải ai cũng hiểu - và điều đó không sao cả. Quan trọng nhất là gia đình, người thân và bản thân tôi chấp nhận. Không thể khiến tất cả mọi người hài lòng, và tôi đã học cách chấp nhận điều đó.
Kết
Mười năm cạo trọc không phải chuyện gì ghê gớm, nhưng với tôi nó là hành trình tìm lại sự tự do. Có những lúc thuận lợi, có những lúc bị soi mói, nhưng tôi chưa bao giờ hối hận.
Nếu bạn đang đọc đến đây và cũng đang muốn thử cạo trọc, thì cứ thử đi. Cuộc sống ngắn lắm, ta không có quá nhiều thời gian để lo lắng về sự đánh giá của người khác.
Cảm ơn bạn đã đọc bài viết này. Nếu bạn có câu chuyện riêng về đầu trọc, cứ comment hoặc liên hệ tôi, tôi rất sẵn lòng lắng nghe và trao đổi.